Nhiều năm công tác trong lĩnh vực Tiêm chủng và Y học dự phòng
22/05/2026
Mặc định
Lớn hơn
Nhiều người sống sót sau đột quỵ mang những di chứng nặng nề, buộc họ phải tập nói, tập đi lại từ đầu. Nhưng phía sau họ thường còn một người khác cũng kiệt sức không kém: Người chăm sóc chính (caregiver). Nhiều người bước vào vai trò này rất đột ngột, không có kinh nghiệm y tế, không được chuẩn bị tâm lý và gần như phải tự học mọi thứ sau biến cố. Điều khó nói nhất là người chăm sóc thường cố tỏ ra ổn, dù chính họ cũng đang hoang mang và mệt mỏi từng ngày.
Anh Minh, 39 tuổi, nghỉ việc gần nửa năm để chăm mẹ sau đột quỵ. Anh Minh kể, điều khiến anh hụt hẫng không chỉ là việc mẹ hồi phục chậm hơn anh kỳ vọng, mà còn là những thay đổi trong cảm xúc và tính cách sau đột quỵ. Người từng điềm tĩnh nay dễ cáu gắt, buồn tủi hoặc khó diễn đạt mong muốn khiến việc chăm sóc mỗi ngày trở nên căng thẳng hơn. “Tôi cứ nghĩ chỉ cần tập luyện chăm chỉ là mẹ sẽ khá lên, nhưng sau này mới hiểu phục hồi không chỉ là chuyện đi lại hay cầm nắm, mà còn là hành trình thích nghi về tinh thần của cả người bệnh lẫn người chăm sóc”, anh nói.
Những ngày đầu xuất viện, anh tin rằng chỉ cần tập luyện chăm chỉ thì mẹ sẽ sớm hồi phục như trước. Nhưng thực tế không đơn giản như vậy. Có ngày mẹ anh không chịu ăn, cáu gắt vì không thể tự cầm muỗng. Có hôm bà khóc vì nói mãi người khác vẫn không hiểu mình muốn gì.
“Lúc đó tôi mới hiểu người bệnh khổ một thì người chăm bệnh áp lực mười”, anh kể.
Nhiều người chăm sóc chia sẻ cảm giác bất lực lớn nhất là nhìn người thân thay đổi tính cách sau đột quỵ nhưng không biết phải làm sao để giúp họ dễ chịu hơn.

Ban đầu, nhiều người nghĩ khó khăn lớn nhất là chuyện tiền bạc hoặc chăm sóc thể chất. Nhưng sau vài tháng, thứ khiến người chăm sóc mệt mỏi nhất lại là cảm giác không được nghỉ ngơi thật sự.
Họ phải nhớ giờ thuốc, lịch tái khám, tập vật lý trị liệu và luôn trong trạng thái sợ người bệnh tái đột quỵ. Có người thức giấc giữa đêm chỉ vì nghe tiếng động nhỏ từ phòng bên cạnh.
Không ít người chăm sóc bỏ hẳn công việc cá nhân, hạn chế gặp bạn bè hoặc gần như không còn thời gian cho bản thân. Dần dần, họ dễ rơi vào mất ngủ, stress kéo dài hoặc cáu gắt vì kiệt sức.
Sau thời gian dài chăm sóc, nhiều gia đình nhận ra điều quan trọng nhất không phải cố làm mọi thứ hoàn hảo, mà là duy trì được sức bền lâu dài.
Một số người chăm sóc cho biết họ bắt đầu nhẹ gánh hơn khi:
Nhiều người cũng thay đổi cách trò chuyện với bệnh nhân. Thay vì liên tục nhắc “cố lên”, họ học cách lắng nghe nhiều hơn vì hiểu người bệnh cũng đang chịu áp lực tâm lý rất lớn.
Các chuyên gia cho biết phục hồi chức năng sau đột quỵ thường kéo dài nhiều tháng, thậm chí nhiều năm. Trong hành trình đó, người chăm sóc giữ vai trò rất quan trọng trong việc hỗ trợ tâm lý, theo dõi điều trị và giúp bệnh nhân duy trì động lực tập luyện.

Tuy nhiên, người chăm sóc cũng cần được hỗ trợ đúng cách. Nếu người chăm sóc kiệt sức, việc điều trị lâu dài của bệnh nhân cũng dễ bị ảnh hưởng theo.
Nhiều gia đình chỉ thật sự vượt qua giai đoạn khó khăn khi bắt đầu chấp nhận rằng hồi phục sau đột quỵ không phải cuộc đua ngắn hạn. Đó là hành trình cần sự kiên nhẫn của cả người bệnh lẫn người ở cạnh họ mỗi ngày.
Thạc sĩ - Bác sĩĐặng Thái Bình
Nhiều năm công tác trong lĩnh vực Tiêm chủng và Y học dự phòng