Tốt nghiệp Khoa Dược trường Đại học Võ Trường Toản. Có nhiều năm kinh nghiệm trong ngành Dược. Hiện đang là giảng viên cho Dược sĩ tại Nhà thuốc Long Châu.
Xuân Thương
24/05/2026
Mặc định
Lớn hơn
Bundibugyo là chủng virus Ebola mới nguy hiểm như thế nào? Đây là chủng virus Ebola hiếm gặp, có tỷ lệ tử vong cao và hiện chưa có vắc xin hay thuốc điều trị đặc hiệu được phê duyệt.
Bundibugyo đang được chú ý sau đợt bùng phát Ebola tại Cộng hòa Dân chủ Congo và Uganda trong tháng 5/2026. Chủng virus này không phải hoàn toàn mới, nhưng nguy hiểm vì khả năng gây bệnh nặng, khó kiểm soát và thiếu công cụ phòng bệnh đặc hiệu.
Bundibugyo virus, viết tắt là BDBV, là một loài virus thuộc nhóm Orthoebolavirus. Đây là một trong các virus có thể gây bệnh Ebola ở người, bên cạnh những chủng được biết đến nhiều hơn như Zaire ebolavirus và Sudan ebolavirus.
Theo WHO, đợt bùng phát năm 2026 tại Cộng hòa Dân chủ Congo được xác nhận là bệnh do virus Bundibugyo sau khi mẫu máu được xét nghiệm tại Viện Nghiên cứu Y sinh Quốc gia ở Kinshasa. WHO cũng ghi nhận ca bệnh liên quan tại Uganda, khiến sự kiện này được xác định là tình huống y tế công cộng cần quan tâm quốc tế.
Các nhóm có nguy cơ cao hơn gồm:

Ebola không lây qua không khí như cúm hay COVID-19. Vì vậy, nguy cơ lây nhiễm thường liên quan đến tiếp xúc trực tiếp với dịch cơ thể của người bệnh hoặc vật dụng bị nhiễm mầm bệnh.
Bundibugyo nguy hiểm vì có thể gây bệnh Ebola với diễn tiến nặng và tỷ lệ tử vong đáng kể. WHO cho biết trong hai đợt bùng phát Bundibugyo trước đây, tỷ lệ tử vong dao động khoảng 30% đến 50%. Đây là mức rất cao, đặc biệt tại các khu vực thiếu năng lực xét nghiệm, điều trị hỗ trợ và kiểm soát nhiễm khuẩn.
Mức độ nguy hiểm của chủng virus này đến từ nhiều yếu tố:

Tuy vậy, người dân không nên hoang mang quá mức. Ebola không dễ lây trong giao tiếp thông thường nếu không tiếp xúc với dịch cơ thể của người bệnh. Nguy cơ với người không sống trong vùng dịch hoặc không có yếu tố phơi nhiễm thường thấp hơn nhiều so với người chăm sóc, điều trị hoặc tiếp xúc gần với ca bệnh.
Điểm khác biệt quan trọng nhất giữa Bundibugyo và một số chủng Ebola khác nằm ở công cụ phòng ngừa, điều trị. Với Zaire ebolavirus, hiện đã có vắc xin và một số liệu pháp kháng thể được sử dụng trong điều trị theo khuyến cáo y tế.
Trong khi đó, Bundibugyo chưa có vắc xin hoặc thuốc đặc hiệu được phê duyệt. Điều này khiến việc ứng phó với dịch phụ thuộc nhiều hơn vào các biện pháp y tế công cộng và chăm sóc hỗ trợ.
Có thể tóm tắt sự khác biệt như sau:
Nói cách khác, Bundibugyo không thể được xem là “Ebola thông thường” theo nghĩa mọi biện pháp sẵn có cho Zaire Ebola đều có hiệu quả tương tự. Đáp ứng dịch cần dựa vào xét nghiệm xác nhận, kiểm soát nhiễm khuẩn nghiêm ngặt và theo dõi khuyến cáo từ cơ quan y tế.
Hiện nay có 2 loại vắc xin được phê duyệt để phòng chống bệnh Ebola, gồm Ervebo và phác đồ hai liều Zabdeno/Mvabea. Tuy nhiên, cả hai đều chưa được phê duyệt để sử dụng trong trường hợp nhiễm virus Bundibugyo.
Ervebo được phát triển chủ yếu để phòng bệnh do Zaire ebolavirus. Zabdeno/Mvabea cũng là phác đồ vắc xin phòng Ebola nhưng không được phê duyệt riêng cho Bundibugyo. Vì vậy, người dân không nên tự hiểu rằng các vắc xin Ebola hiện có có thể bảo vệ trước mọi chủng Ebola.
Một số vắc xin ứng viên đang được nghiên cứu, bao gồm vắc xin đặc hiệu cho Bundibugyo và các nền tảng vắc xin có khả năng tạo đáp ứng miễn dịch rộng hơn. Tuy nhiên, các sản phẩm này vẫn cần thêm dữ liệu về an toàn, miễn dịch và hiệu quả trước khi được sử dụng rộng rãi.
Khi chưa có vắc xin đặc hiệu, phòng bệnh hiện dựa vào các biện pháp sau:

Triệu chứng do Bundibugyo nhìn chung thuộc nhóm biểu hiện của bệnh Ebola. Theo CDC, người nhiễm Ebola có thể bắt đầu có triệu chứng sau 2 đến 21 ngày kể từ khi tiếp xúc với virus, trung bình khoảng 8 đến 10 ngày.
Giai đoạn đầu có thể giống nhiều bệnh nhiễm trùng khác như sốt rét, thương hàn hoặc viêm màng não, nên rất khó nhận biết nếu chỉ dựa vào triệu chứng. WHO cũng lưu ý Ebola có thể khó phân biệt trên lâm sàng với các bệnh truyền nhiễm khác và cần xét nghiệm để xác nhận.
Các dấu hiệu cần lưu ý gồm:

Người từng ở vùng có dịch, từng tiếp xúc với người nghi nhiễm Ebola hoặc tham gia chăm sóc, chôn cất người bệnh cần theo dõi sức khỏe trong 21 ngày. Nếu xuất hiện sốt hoặc triệu chứng nghi ngờ, cần liên hệ cơ sở y tế ngay và thông báo rõ yếu tố dịch tễ, không tự di chuyển nhiều nơi hoặc tự điều trị tại nhà.
Hiện chưa có thuốc điều trị đặc hiệu được phê duyệt cho bệnh do virus Bundibugyo. Điều trị chủ yếu là chăm sóc hỗ trợ tích cực, kiểm soát triệu chứng và phòng biến chứng.
Người bệnh có thể cần các biện pháp sau:
Chăm sóc hỗ trợ càng sớm, cơ hội sống sót càng cao. Tuy nhiên, việc điều trị cần được thực hiện tại cơ sở có khả năng cách ly, kiểm soát nhiễm khuẩn và bảo vệ nhân viên y tế.

Một số thuốc và kháng thể thử nghiệm đang được nghiên cứu, bao gồm kháng thể đơn dòng phổ rộng, kháng thể từ người sống sót sau nhiễm Bundibugyo và thuốc kháng virus có hoạt tính trong phòng thí nghiệm. Tuy nhiên, các lựa chọn này chưa phải điều trị chuẩn cho cộng đồng.
Điều quan trọng là người nghi nhiễm không nên tự dùng thuốc, tự truyền dịch, dùng kháng sinh hoặc tìm đến các phương pháp chưa được kiểm chứng. Ebola là bệnh truyền nhiễm nguy hiểm, cần được xử trí theo quy trình y tế nghiêm ngặt.
Bundibugyo là một chủng virus Ebola nguy hiểm vì có thể gây bệnh nặng, tỷ lệ tử vong cao và hiện chưa có vắc xin hay thuốc điều trị đặc hiệu được phê duyệt. Dù vậy, bệnh không lây qua không khí trong tiếp xúc thông thường, nên phòng ngừa đúng cách, phát hiện sớm, cách ly, chăm sóc hỗ trợ và kiểm soát nhiễm khuẩn vẫn là chìa khóa hạn chế tử vong và lây lan.
Dược sĩ Đại họcTừ Vĩnh Khánh Tường
Tốt nghiệp Khoa Dược trường Đại học Võ Trường Toản. Có nhiều năm kinh nghiệm trong ngành Dược. Hiện đang là giảng viên cho Dược sĩ tại Nhà thuốc Long Châu.