Nhiều năm công tác trong lĩnh vực Tiêm chủng và Y học cổ truyền
21/05/2026
Mặc định
Lớn hơn
Nhiều người sau đột quỵ không chỉ đối mặt với yếu tay chân hay khó đi lại, mà còn âm thầm chịu cảm giác tự ti, sợ trở thành gánh nặng cho gia đình. Sau đột quỵ, nhiều người có thể gặp các vấn đề tâm lý như buồn bã, lo âu hoặc giảm động lực trong giai đoạn phục hồi. Sự động viên đúng lúc từ người thân có thể giúp người bệnh kiên trì tập luyện và phục hồi tốt hơn từng ngày.
Sau đột quỵ, nhiều người thay đổi rất nhanh về tâm lý. Có người từng hoạt bát nhưng bỗng trở nên im lặng, ngại giao tiếp hoặc cáu gắt thất thường. Không ít bệnh nhân cảm thấy xấu hổ khi phải nhờ người khác hỗ trợ những việc đơn giản như mặc quần áo, đi lại hay cầm nắm đồ vật.
Điều khiến họ mệt mỏi kéo dài đôi khi không nằm ở thể chất, mà là cảm giác “mình không còn như trước”. Khi tập mãi vẫn chưa đi vững hoặc chức năng của tay chân phục hồi chậm, người bệnh dễ nản lòng và muốn bỏ cuộc giữa chừng.
Nhiều gia đình vì thương nên liên tục nhắc nhở kiểu “cố lên”, “phải mạnh mẽ”, “người ta còn nặng hơn”. Dù không có ý xấu, những câu nói này đôi khi lại khiến người bệnh cảm thấy áp lực hoặc bị so sánh.

Người sau đột quỵ cần được cảm nhận rằng họ vẫn có giá trị và đang tiến bộ từng chút một. Thay vì chỉ tập trung vào những điều chưa làm được, người thân nên ghi nhận các thay đổi nhỏ như tự ngồi dậy, bước đi vững hơn hoặc tự cầm thìa ăn cơm.
Một lời động viên cụ thể thường có tác dụng hơn những câu khích lệ chung chung. Chẳng hạn:
Những lời nói nhẹ nhàng giúp người bệnh cảm thấy nỗ lực của mình được nhìn thấy. Đây là điều rất quan trọng trong quá trình phục hồi kéo dài nhiều tháng, thậm chí nhiều năm.
Một số người sau đột quỵ chia sẻ rằng họ sợ tập luyện vì luôn có cảm giác bị thúc ép hoặc bị kiểm tra liên tục. Khi người thân quá nóng ruột, việc nhắc nhở dồn dập có thể khiến bệnh nhân căng thẳng và mất tự tin hơn.
Thay vì đứng bên cạnh liên tục nhắc “nhấc chân lên”, “đi nhanh hơn”, hãy thử cùng họ đi bộ chậm vài phút hoặc ngồi trò chuyện trong lúc tập. Sự đồng hành kiên nhẫn và hỗ trợ tích cực có thể giúp người bệnh cảm thấy thoải mái hơn trong quá trình tập luyện.
Với người từng té ngã hoặc sợ tái phát đột quỵ, tâm lý lo lắng rất dễ xuất hiện. Có người không dám bước xuống cầu thang, không dám đi ra ngoài hoặc từ chối tập phục hồi vì sợ thất bại. Những lúc này, điều họ cần là cảm giác được hiểu chứ không phải bị trách “suy nghĩ tiêu cực”.
Phục hồi sau đột quỵ hiếm khi tiến triển theo đường thẳng. Có ngày người bệnh tập rất tốt, nhưng hôm sau lại mệt hơn hoặc vận động kém hơn. Điều này dễ khiến họ nghĩ rằng mọi cố gắng đều vô ích.

Người thân nên giúp bệnh nhân hiểu rằng hồi phục cần thời gian. Việc duy trì thói quen tập luyện nhẹ mỗi ngày thường quan trọng hơn cố tập quá sức trong thời gian ngắn.
Ngoài lời nói, những hành động nhỏ cũng mang lại tác động tích cực:
Sự hỗ trợ từ gia đình và người thân có thể giúp người bệnh duy trì động lực phục hồi lâu dài. Với nhiều người sau đột quỵ, đó chính là động lực lớn nhất để tiếp tục cố gắng mỗi ngày.
Bác sĩPhạm Thị Thu Hương
Nhiều năm công tác trong lĩnh vực Tiêm chủng và Y học cổ truyền