Nhiều năm công tác trong lĩnh vực Tiêm chủng, Nhi khoa, Nội khoa và Dinh dưỡng
21/05/2026
Mặc định
Lớn hơn
Chỉ với một quả bóng cao su nhỏ, người sau đột quỵ có thể tập luyện để cải thiện sức nắm và hỗ trợ phục hồi vận động tay. Tuy nhiên, nếu tập không đúng cách hoặc quá sức, bài tập này có thể làm tăng đau, co cứng và ảnh hưởng đến hiệu quả phục hồi. Điều quan trọng không nằm ở việc tập nhiều, mà là tập đúng cách và đúng thời điểm.
Sau đột quỵ, nhiều người nhận ra bàn tay của mình “không còn nghe lời”. Cầm ly nước cũng khó, chưa nói đến việc viết hay cài nút áo. Đó là do tổn thương não làm gián đoạn tín hiệu điều khiển vận động.
Trong giai đoạn này, các bài tập đơn giản như bóp bóng cao su có thể thúc đẩy quá trình tái tổ chức thần kinh và cải thiện kiểm soát vận động. Khi lặp đi lặp lại động tác cầm – thả, não bộ dần học lại cách điều khiển cơ tay.
Nhưng cũng vì đơn giản, nhiều người tự tập theo cảm tính. Có người bóp liên tục đến khi đau, có người chọn bóng quá cứng. Chính những điều tưởng như nhỏ này lại ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu quả phục hồi.
Người bệnh và gia đình thường có chung một suy nghĩ: Phải tập thật nhiều thì mới nhanh hồi phục. Điều này dễ dẫn đến việc tập quá sức, đặc biệt với bài bóp bóng.
Tập quá sức có thể làm tăng đau, mỏi cơ hoặc tăng co cứng ở một số người bệnh. Khi đau xuất hiện, người bệnh lại ngại tập, tạo thành vòng luẩn quẩn.

Ngoài ra, việc so sánh với người khác cũng khiến nhiều người mất kiên nhẫn. Thực tế, mỗi bệnh nhân có tốc độ hồi phục khác nhau, phụ thuộc vào mức độ tổn thương não và thời gian can thiệp.
Điều đầu tiên là chọn bóng phù hợp. Bóng nên mềm vừa phải, có độ đàn hồi tốt để khi bóp không cần dùng quá nhiều lực. Nếu bóp mà thấy đau hoặc run tay nhiều, có thể bạn đang dùng bóng quá cứng.
Khi tập, hãy bắt đầu bằng việc cầm bóng trong lòng bàn tay, bóp nhẹ rồi thả ra. Mỗi lần bóp giữ khoảng 3 - 5 giây, sau đó thả lỏng hoàn toàn. Điều quan trọng là cảm nhận được sự phối hợp giữa các ngón tay, không chỉ dùng một ngón.
Đừng chỉ tập bóp, hãy tập cả động tác mở bàn tay. Sau mỗi lần bóp bóng, người bệnh nên thả lỏng và cố gắng mở các ngón tay ra hết mức có thể trong giới hạn không đau. Đây là bước rất quan trọng vì mục tiêu phục hồi không chỉ là nắm chắc hơn, mà còn phải mở tay ra để cầm - thả đồ vật trong sinh hoạt. Nếu chỉ tập bóp mà bỏ qua động tác duỗi ngón, bàn tay có thể dễ quen với tư thế co gập, đặc biệt ở người đã có dấu hiệu co cứng.

Nên bắt đầu với thời gian ngắn và tăng dần tùy khả năng chịu đựng của người bệnh, chia thành nhiều lần trong ngày. Việc tập lặp lại đều đặn có thể hỗ trợ quá trình tái tổ chức thần kinh và cải thiện kiểm soát vận động.
Nếu tay còn yếu, có thể bắt đầu bằng việc đặt bóng vào tay và nhờ người thân hỗ trợ bóp nhẹ. Đây cũng là cách kích thích cảm giác, một yếu tố quan trọng trong phục hồi vận động.
Không phải lúc nào tập cũng là tốt. Nếu xuất hiện các dấu hiệu sau, cần dừng tập và tham khảo ý kiến bác sĩ hoặc chuyên viên phục hồi chức năng:
Những dấu hiệu này có thể cho thấy bài tập chưa phù hợp hoặc cơ đang bị quá tải.
Phục hồi sau đột quỵ là hành trình dài, không phải chuyện vài tuần. Bài tập bóp bóng chỉ là một phần nhỏ trong kế hoạch tổng thể.
Người bệnh nên kết hợp với các bài tập khác như duỗi ngón tay, xoay cổ tay, và luyện phối hợp tay - mắt. Quan trọng hơn, hãy đưa tay vào các hoạt động đời sống hằng ngày như cầm muỗng, cầm bàn chải.
Gia đình đóng vai trò rất lớn. Một lời động viên, một lần hỗ trợ đúng lúc có thể giúp người bệnh kiên trì hơn rất nhiều.
Quan trọng nhất, hãy tập đúng hơn là tập nhiều. Khi cơ thể được tập luyện đúng cách, từng chuyển động nhỏ sẽ dần quay trở lại, và đó chính là dấu hiệu của sự hồi phục.
Bác sĩNguyễn Đức Hậu
Nhiều năm công tác trong lĩnh vực Tiêm chủng, Nhi khoa, Nội khoa và Dinh dưỡng