Từng làm ở Viện ISDS, nhiều năm cộng tác với CDC Thái Nguyên triển khai dự án phòng chống HIV/AIDS, 2 năm cộng tác với WHO.
Kim Toàn
31/03/2026
Mặc định
Lớn hơn
Hội chứng chân không yên là một rối loạn thần kinh khá phổ biến và có xu hướng xuất hiện ở người trẻ tuổi nhiều hơn. Dù không trực tiếp đe dọa tính mạng, bệnh có thể khiến người mắc cảm thấy bồn chồn, khó chịu và luôn có nhu cầu cử động chân.
Hội chứng chân không yên là một rối loạn khá phổ biến và có xu hướng xuất hiện ở độ tuổi ngày càng trẻ. Mặc dù không đe dọa trực tiếp đến tính mạng, bệnh lại khiến người mắc cảm thấy bứt rứt, khó chịu và liên tục muốn cử động chân. Tình trạng này có thể làm gián đoạn giấc ngủ và ảnh hưởng đến các sinh hoạt hằng ngày.
Hội chứng chân không yên (còn gọi là bệnh Willis-Ekbom hoặc Restless Legs Syndrome - RLS) là một rối loạn vận động mạn tính khá phổ biến. Người mắc bệnh thường xuất hiện cảm giác thôi thúc mạnh mẽ phải cử động chân, gần như không thể kiềm chế. Tình trạng này thường đi kèm các cảm giác khó chịu bất thường nhưng không gây đau, xuất hiện khi cơ thể nghỉ ngơi và có xu hướng giảm bớt khi vận động.
Các triệu chứng thường nặng hơn vào buổi tối hoặc ban đêm, vì vậy rối loạn giấc ngủ là vấn đề thường gặp. Ngoài ra, bệnh còn liên quan đến hiện tượng cử động chân lặp lại không tự chủ trong lúc ngủ, được gọi là cử động chân chu kỳ khi ngủ.
Tuy nhiên, hội chứng chân không yên thường không được phát hiện sớm, dẫn đến tình trạng chậm trễ trong chẩn đoán. Rối loạn này có thể khởi phát từ thời thơ ấu, nhưng nhiều trường hợp chỉ được chẩn đoán khi người bệnh đã trên 30 tuổi. Các biểu hiện thường trở nên rõ rệt hơn khi nghỉ ngơi hoặc khi ngủ. Hiện nay, tình trạng này có thể được kiểm soát và điều trị bằng thuốc.

Người mắc hội chứng chân không yên thường xuất hiện những cảm giác khó chịu bất thường ở chân như ngứa râm ran, đau âm ỉ, châm chích, giống như có kim châm hoặc kiến bò dưới da. Những cảm giác này khiến người bệnh liên tục muốn cử động chân để giảm bớt khó chịu. Ban đầu, triệu chứng có thể chỉ xuất hiện ở một chân, sau đó dần lan sang chân còn lại.
Mức độ biểu hiện của bệnh có thể thay đổi từ nhẹ đến nặng, và cường độ giữa các đợt cũng không giống nhau. Các triệu chứng thường trở nên rõ rệt hơn vào ban đêm, giảm dần và có thể biến mất vào sáng sớm. Tình trạng này dễ gây gián đoạn giấc ngủ, làm suy giảm chất lượng cuộc sống và có thể dẫn đến nhiều vấn đề sức khỏe nếu không được điều trị kịp thời.
Thông thường, các biểu hiện nặng hơn vào cuối ngày và đạt đỉnh vào ban đêm, đặc biệt trong khoảng 15-30 phút sau khi nằm nghỉ trên giường. Ở những trường hợp nặng, triệu chứng có thể xuất hiện sớm hơn trong ngày, nhất là khi người bệnh phải ngồi lâu, khiến việc tham gia các hoạt động như họp hành, xem phim hoặc ngồi lâu trở nên khó khăn.
Trong những trường hợp nhẹ, người bệnh có thể cảm thấy bồn chồn, liên tục thay đổi tư thế, cử động hoặc xoa bóp chân để giảm cảm giác khó chịu. Đôi khi, cánh tay cũng có thể bị ảnh hưởng. Đối với trường hợp nghiêm trọng hơn, người bệnh thường buộc phải rời khỏi giường và đi lại để làm giảm các triệu chứng.

Cơ chế hình thành hội chứng chân không yên hiện vẫn chưa được làm rõ hoàn toàn. Ở dạng vô căn, bệnh có thể liên quan đến sự rối loạn hoạt động của hệ dopaminergic và tình trạng giảm lượng sắt dự trữ tại một số vùng trong não.
Ngoài ra, nhiều nghiên cứu cho thấy bệnh có khả năng liên quan đến yếu tố di truyền, có thể theo kiểu di truyền trội trên nhiễm sắc thể thường. Một số báo cáo lớn cũng ghi nhận nhiều nhóm người có khuynh hướng di truyền khác nhau dễ mắc hội chứng này.

Hội chứng chân không yên thường được chia thành hai dạng chính: Nguyên phát và thứ phát.
Trong đó, hội chứng chân không yên thứ phát có thể xuất hiện do liên quan đến một số bệnh lý hoặc rối loạn khác như:
Ngoài ra, một số loại thuốc cũng có thể gây khởi phát hoặc làm trầm trọng hơn các triệu chứng của hội chứng chân không yên, bao gồm thuốc kháng dopaminergic, diphenhydramine, thuốc chống trầm cảm ba vòng và thuốc ức chế tái hấp thu serotonin (SSRI).
Để xác định hội chứng chân không yên, bác sĩ thường dựa vào bệnh sử và các triệu chứng người bệnh mô tả, chẳng hạn như cảm giác đau nhức, ngứa râm ran, châm chích hoặc như kim chích ở chân. Những biểu hiện này thường tăng lên khi cơ thể nghỉ ngơi, đặc biệt khi ngồi hoặc nằm vào ban đêm, nhưng có xu hướng giảm khi vận động, đi lại hoặc duỗi chân.
Hiện nay không có xét nghiệm đặc hiệu để chẩn đoán hội chứng chân không yên. Các xét nghiệm chủ yếu được thực hiện nhằm loại trừ các nguyên nhân thứ phát. Xét nghiệm máu có thể được chỉ định để phát hiện những rối loạn tiềm ẩn khác. Trong trường hợp nghi ngờ bệnh lý rễ thần kinh hoặc các rối loạn thần kinh ngoại biên, bác sĩ có thể chỉ định điện cơ (EMG). Ngoài ra, đo đa ký giấc ngủ thường được sử dụng để đánh giá tần suất cử động chân trong khi ngủ và phân tích đặc điểm giấc ngủ của người bệnh.
Việc điều trị thường không cần thiết đối với những trường hợp có triệu chứng nhẹ hoặc chỉ xuất hiện thỉnh thoảng. Phác đồ quản lý bệnh thường bao gồm kết hợp giữa các biện pháp dùng thuốc và không dùng thuốc, tùy thuộc vào mức độ biểu hiện của từng bệnh nhân. Khi triệu chứng trở nên nặng hơn, người bệnh nên được theo dõi và điều trị bởi bác sĩ chuyên khoa thần kinh.
Một số loại thuốc có thể được bác sĩ chỉ định gồm:
Người bệnh cần tuân thủ đúng hướng dẫn của bác sĩ khi sử dụng thuốc, đặc biệt là các thuốc tác động lên dopamine, vì nếu dùng không đúng cách có thể làm các triệu chứng của hội chứng chân không yên trở nên nghiêm trọng hơn.

Bài viết trên đã tổng hợp những thông tin cơ bản về hội chứng chân không yên, bao gồm nguyên nhân, triệu chứng, phương pháp chẩn đoán và hướng điều trị hiệu quả. Hy vọng nội dung này giúp người đọc hiểu rõ hơn về tình trạng bệnh và cách phòng ngừa, kiểm soát phù hợp. Qua đó, người bệnh có thêm những kiến thức hữu ích trong việc chăm sóc và bảo vệ sức khỏe.
Dược sĩ Đại học Nguyễn Tuấn Trịnh
Từng làm ở Viện ISDS, nhiều năm cộng tác với CDC Thái Nguyên triển khai dự án phòng chống HIV/AIDS, 2 năm cộng tác với WHO.